<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Dấu thời gian</title>
	<atom:link href="http://dauthoigian.com/?feed=rss2" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://dauthoigian.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Thu, 22 Sep 2011 00:01:35 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Quốc Việt 2 Năm 3 Tháng</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1218</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1218#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 16 Sep 2011 01:58:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cho con]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1218</guid>
		<description><![CDATA[Con yêu! Vậy là đã hơn hai năm, kể từ một ngày mưa cuối tháng 6 năm 2009, Ba đưa Mẹ vào bệnh viện để rồi tận mắt chứng kiến con cất tiếng khóc chào đời. Trong hầu hết thời gian hai năm vừa qua, Ba và Con đã ở cùng nhau trong mọi thời [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/QV27Thang.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-1229" style="margin: 2px;" title="QV27Thang" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/QV27Thang.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Con yêu! Vậy là đã hơn hai năm, kể từ một ngày mưa cuối tháng 6 năm 2009, Ba đưa Mẹ vào bệnh viện để rồi tận mắt chứng kiến con cất tiếng khóc chào đời. Trong hầu hết thời gian hai năm vừa qua, Ba và Con đã ở cùng nhau trong mọi thời điểm. Tận tay Ba chăm sóc và tận mắt nhìn thấy con lớn lên từng ngày. Vậy mà chiều nay, trong lúc Con đứng &#8220;tưới cây phụ Ba&#8221;, như lời con nói, Ba đã rất ngạc nhiên!</p>
<p><span id="more-1218"></span> Ba đã rất ngạc nhiên vì không ngờ Con đã đổi khác nhiều như vậy, chỉ trong vỏn vẹn có hơn hai năm. Không đầy một năm trước thôi, Ba hầu như không thể làm gì được nếu không có Mẹ trông Con. Con níu chân, ôm chặt Ba mỗi khi Ba ra ngoài sân nhổ cỏ dại hay tưới cây; Con dùng dằng đòi Ba bồng mỗi khi Ba ngồi vào máy tính, chuẩn bị cho mớ bài học ở trường; Con cũng đã từng giành lấy quyển sách Ba đang đọc, mặc cho Ba thay thế bằng bao nhiêu quyển sách khác. Đối với con khi ấy, Ba không được làm bất cứ điều gì khác, ngoài việc quan tâm đến con.</p>
<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/297938_272064679474892_100000140873042_1265813_4886234_n.jpg"><img title="297938_272064679474892_100000140873042_1265813_4886234_n" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/297938_272064679474892_100000140873042_1265813_4886234_n.jpg" alt="" width="540" height="720" /></a></p>
<p>Duy chỉ có một việc Con không cần đến Ba hay bất cứ người nào khác quan tâm đến. Đó là mỗi khi con đi vệ sinh, Con tìm lấy một chỗ xa xa mọi người, âm thầm &#8220;giải quyết&#8221;. Sau này khi hay bị Ba bắt gặp và &#8220;làm phiền&#8221;, con né tránh bằng cách đi vào phòng, đóng cửa lại và rặn đỏ cả mặt. Mỗi lúc như thế, Ba rất thích hỏi con &#8220;Việt làm gì đó, Ba hôn cái nghe?&#8221; để rồi nghe con đáp quả quyết: &#8220;Hông!&#8221;</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0101.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1232" title="IMG_0101" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0101.jpg" alt="" width="500" height="333" /></a></p>
<p>Nhưng giờ Con đã khác rồi, con trai của Ba ạ!</p>
<p>Từ ngày đi Việt Nam thăm ông bà nội về, con ngoan một cách &#8220;kỳ lạ&#8221;: Con tự ngồi chơi một mình; con biết nghe lời và &#8220;Xin lỗi ba!&#8221; mỗi khi bị Ba rầy; con biết nói &#8220;cảm ơn&#8221; khi nhận được thứ gì từ người khác; và con nói nhiều đến nỗi có lúc Ba&#8230; mệt dùm con.</p>
<p>Ba nhớ lại hồi trước khi đi Việt Nam, con chỉ nói từng từ một: ăn, sữa, thương, gà, rắn, sợ, ma&#8230; và dĩ nhiên, không thể không có từ Ba và Mẹ. Nhưng rồi chỉ vài ngày sau khi trở lại Mỹ, con bắt đầu nói nhiều hơn, rõ ràng hơn. Con thấy Ba đang quyét nhà, con liền giành lấy chổi, nói &#8220;Việt quét nhà&#8221;. Để rồi vài ngày sau đó, số lượng từ trong mỗi câu tăng dần lên thành &#8220;Việt quyét nhà phụ Ba&#8221;. Khi Ba nói &#8220;Đói bụng quá&#8221;, Con liền bảo &#8220;Ba ăn cơm đi&#8221;. Còn mỗi khi Con hỏi &#8220;Mẹ đâu rồi?&#8221; mà ba chưa kịp trả lời thì con nói luôn một mạch: &#8220;Mẹ đi làm rồi, chút xíu Mẹ về&#8221;.</p>
<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0102.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1233" title="IMG_0102" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0102.jpg" alt="" width="500" height="333" /></a></p>
<p>Con phân biệt rõ từng người một và những sự vật, sự việc gắn liền với người đó. Chẳng hạn, Con thấy ông cố thì liền hỏi &#8220;Cây gậy ông cố đâu rồi?&#8221; hay mỗi lần Ba chở con qua nhà bà ngoại chơi, đi ngang nhà ông Tư, thể nào con cũng hỏi &#8220;Ba ơi, xe ông Tư đâu rồi?&#8221; Ba đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác một cách sung sướng và thú vị khi càng ngày càng được nghe nhiều câu nói rất ngây thơ của con.</p>
<p>Ba còn nhớ hôm đó Ba cần đi thư viện tìm tài liệu cho môn học, nhưng Con cứ luôn miệng nói &#8220;không&#8221; khi Ba bế lên xe. Con cứ giãy giụa, hét lên rằng con không muốn đi thư viện, dù khi đó Con chưa từng có kinh nghiệm với cái thư viện bao giờ. Sau cùng, Ba phải &#8220;xuất chiêu&#8221; dụ khị con nít khi nói với Con rằng ở thư viện có rất nhiều con khỉ, con bò, con báo và những con vật con yêu thích, con mới thôi khóc và chịu đi thư viện với Ba. &#8220;Hậu quả&#8221; là bây giờ mỗi lần đi đâu về nhà, khi ngang qua thư viện, con điều đòi Ba cho &#8220;Việt vô xem khỉ và báo&#8221;.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0105.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1234" title="IMG_0105" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0105.jpg" alt="" width="500" height="333" /></a></p>
<p>Có một buổi chiều Ba cắt cỏ, Con đẩy xe đồ chơi quanh sân. Thỉnh thoảng Con đứng lại nhìn Ba, chăm chú quan sát để rồi sau đó vào nhà học bộ y chang như dáng Ba cắt cỏ khi nãy. Ba nằm xuống giường, kêu Con đấm bóp cho Ba. Hai bàn tay nhỏ tí của Con nắm lại, đập mạnh vào lưng Ba như người ta&#8230; gãi ngứa. Làm được một lúc Con đã thở hổn hển rồi lăn ra giường vừa cười vừa nói: &#8220;Tới phiên Ba đấm lưng cho Việt&#8221;. Ba nghe Con nói mà tưởng như chưa từng bị mệt nhọc. Ba liền ngồi bật dậy, xoa nhẹ khắp lưng Con rồi dịu dàng hỏi hỏi nhỏ: &#8220;Sao Việt bị đau lưng?&#8221;. Ba chỉ còn biết phá lên cười và ôm chặt lấy Con, hôn khắp người khi Con hồn nhiên đáp &#8220;Việt cắt cỏ&#8221;.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0114.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1235" title="IMG_0114" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0114.jpg" alt="" width="350" height="525" /></a></p>
<p>Đôi khi Con làm Ba xúc động khi bỗng dưng Con hỏi Ba về ông bà Nội, về bác Hai, cô Ba, bác Tư và Yến, Nhân, Hiếu, Tiến, Trâm, Phúc&#8230; những người anh em họ mà con vừa có dịp gặp lần đầu trong chuyến đi Việt Nam vừa rồi. Mỗi lúc như thế, Ba thường cho Con xem hình và những đoạn phim mà Ba đã thu được. Ba mong Con sẽ nhớ và nhắc Ba cùng nhớ về ông bà, về quê hương mà Ba đã sống gần trọn 30 năm cuộc đời.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0135.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1236" title="IMG_0135" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0135.jpg" alt="" width="500" height="334" /></a></p>
<p>Quốc Việt của Ba mỗi ngày một lớn, rất nhanh. Ba bắt đầu có cảm giác nuối tiếc những giây phút tuổi thơ Con, đang ngày một trôi đi. Ba biết rõ rằng chỉ đôi ba năm nữa thôi, những câu nói và cử chỉ ngây thơ của Con sẽ được thay thế bằng những lời nói và hành động có chọn lọc, học được từ các mối quan hệ xã hội mới. Ba vừa muốn Con mau lớn nhưng đồng thời lại vừa muốn Con cứ như bây giờ, để mãi là người bạn nhỏ của Ba.</p>
<p><iframe src="http://www.youtube.com/embed/Oht7CyykZBI" frameborder="0" width="420" height="315"></iframe></p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0139.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1237" title="IMG_0139" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0139.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0146.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1240" title="IMG_0146" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0146.jpg" alt="" width="500" height="333" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0144.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1239" title="IMG_0144" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/09/IMG_0144.jpg" alt="" width="500" height="333" /></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1218</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Uống Trà</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1201</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1201#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 21 Jul 2011 18:53:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết - Sáng tác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1201</guid>
		<description><![CDATA[Trong các loại thức uống, tôi thích uống và có duyên nhất với trà. Tôi không nhớ chính xác mình bắt đầu uống ngụm trà đầu tiên là từ khi nào nhưng chắc chắn là không trễ hơn năm học lớp 6. Cơ duyên đến từ ông thầy chủ nhiệm. Ông thầy ghiền trà, mà [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/?p=1201"><img class="alignleft size-full wp-image-1206" style="margin: 2px;" title="UongTra" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/07/UongTra.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Trong các loại thức uống, tôi thích uống và có duyên nhất với trà. Tôi không nhớ chính xác mình bắt đầu uống ngụm trà đầu tiên là từ khi nào nhưng chắc chắn là không trễ hơn năm học lớp 6. Cơ duyên đến từ ông thầy chủ nhiệm. Ông thầy ghiền trà, mà tôi và đám bạn thân lại có nhiều tình cảm với ông, lui tới nhiều lần, thành ra khoái uống trà từ khi nào không biết.</p>
<p><span id="more-1201"></span>Càng có tuổi, lớp áo phong trần càng dày, tôi càng nghiệm ra mình uống trà ngày càng nhiều về lượng và đậm về chất.</p>
<p>Tôi khoái uống trà không phải vì vị ngọt và mùi thơm của nó mà còn là vì dư vị đắng chát sau họng mỗi khi uống ngụm trà đầu tiên. Vị đắng của trà rất lạ, đôi khi khiến người ta thấm thía, híp mắt lại để u sầu cho một kiếp người. Vị đắng của trà cũng rất mạnh, đôi khi khiến người ta phải gật gù, à lên một tiếng ồ ồ trong miệng vì vừa chợt nhận ra cái thế thái nhân tình. Vị đắng của trà cũng rất lâu, vì khi uống rồi, nhiều tháng năm sau, người ta vẫn còn lầm tưởng chỉ mới vừa uống hôm qua.</p>
<p>Trà đắng chát là vậy mà tôi ghiền. Vì sau khi để cái đắng đi qua đầu lưỡi, lần dò tới cuối lưỡi lại tọt xuống họng, ngọt đến ngất ngây!</p>
<p>Uống trà đòi hỏi phải có trà ngon không thôi chưa đủ, còn phải chú trọng đến hình thức. Người biết uống trà thì nhiều nhưng người biết thưởng thức trà, tôi dám nói, không có mấy ai, trong đó tôi cũng là kẻ đang dáo dác nhìn vào Trà Môn cao vời vợi. Bởi vậy sau khi đọc xong &#8220;Trà Kinh&#8221; của Lục Vũ, tôi tẩn mẩn làm một bộ ấm trà cho đúng điệu, mua tận bên Tàu, bắt chước luôn cái cốt cách của người xưa, dù không biết làm trúng được bao nhiêu phần.</p>
<p>Cái mà tôi (muốn) có là một chén trà ngon và an lạc hơn.</p>
<p>Nhiều người thấy tôi uống trà thì không khỏi lắc đầu. Có người coi thường, cho là &#8220;vẽ chuyện&#8221;. Có kẻ thương hại, liền cho tôi là &#8220;học đòi&#8221;. Mấy người đó tôi đều mời vô bàn uống với tôi vài ấm trà, uống xong không thấy ai nói gì nữa cả. Tôi cũng không biết họ nghĩ gì, dù rằng rất muốn biết.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter size-full wp-image-1208" title="IMG_0033" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/07/IMG_0033.jpg" alt="" width="500" height="413" /></p>
<p>Mà tôi có làm gì quá đáng đâu. Để có một ấm trà ngon, tôi lấy nước lọc mang đem nấu nhỏ lửa. Nước vừa sôi là tắt. Tôi sợ nước mưa nhiễm độc, lại không tìm được nước suối nên mua nước tinh khiết về dùng. Trà thì phải đựng bằng hộp giấy hoặc keo sành, đục, để ngăn không cho ánh sáng lọt vào. Muỗng mút trà bằng gỗ, vì tôi tin là hễ có kim thoại thì mùi trà không còn tinh khiết nữa. Sau cùng là chung và ấm dùng để uống trà. Chung và ấm phải làm bằng đất sét, đẹp đẹp càng tốt nhưng nếu xấu xí một tí cũng chẳng sao. Và thế là ngồi uống. Ngon lành.</p>
<p>À, nhém chút nữa tôi quên. Có được trà ngon rồi, có luôn nước tốt (trà hữu) và trà cụ (dụng cụ pha trà), điều quan trọng còn lại không gì ngoài đối tượng uống trà. Cái này sách vở còn cãi nhau dữ lắm. Tôi dễ tính trong việc lựa chọn đối tượng uống trà hơn các cụ, nên đối tượng của tôi gồm:</p>
<p>1. Uống trà với người mình muốn uống cùng, và</p>
<p>2. Uống trà với người muốn uống cùng mình</p>
<p>Nếu không có đối tượng (1) và (2) thì tôi uống một mình, khỏe re.</p>
<p>Nhưng hôm nay tôi mới tìm được một tri kỷ để cùng tôi thưởng thức trà. Đố bạn đọc đoán ra được là ai đấy nhé? Nếu không đoán được thì xin mời xem hình dưới đây:</p>
<p><img class="aligncenter" title="IMG_0051" src="../wp-content/uploads/2011/07/IMG_0051.jpg" alt="" width="500" height="380" /></p>
<p>Mấy hôm nay ngoài trời oi bức đến khó thở. Lòng tôi lại như tắt thở nên muốn làm cái gì đó cho dễ thở hơn. Tôi ngẫu hứng đi pha bình trà, đốt một đốt trầm mới mang từ Việt Nam sang. Trong tư thế thiền của một kẻ thế tục và đầy tham sân si, tôi nhờ những ngụm trà nên bỗng thấy tâm mình nhỏ xíu.</p>
<p>Cám ơn con trai đã cho Ba giây phút tuyệt vời trong ngày dù con đã uống hết của Ba đến 3 chung nước nhất!</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter size-full wp-image-1209" title="IMG_0053" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/07/IMG_0053.jpg" alt="" width="500" height="385" /></p>
<p style="text-align: center;"><em>Con ngộ ra điều gì mà cười vui thế?</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1201</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trong Mơ Ta Thấy Ta Cười</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1192</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1192#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 15 Jul 2011 08:46:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết - Sáng tác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1192</guid>
		<description><![CDATA[Vậy là vừa qua ngày thứ 4, sau chuyến về thăm Việt Nam. Những ngày đầu sau khi trở lại Mỹ là làm cho quen với giờ giấc. Ngày đầu thì khỏi nói, ngủ &#8220;điên cuồng&#8221;. Sáng ra tỉnh tỉnh một chút, đến tầm 11, 12 giờ trưa lại ngủ đến 6, 7 giờ đêm. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/?p=1192"><img class="alignleft size-full wp-image-1198" style="margin: 2px;" title="DemMoTaThayTaCuoi" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/07/DemMoTaThayTaCuoi.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Vậy là vừa qua ngày thứ 4, sau chuyến về thăm Việt Nam. Những ngày đầu sau khi trở lại Mỹ là làm cho quen với giờ giấc. Ngày đầu thì khỏi nói, ngủ &#8220;điên cuồng&#8221;. Sáng ra tỉnh tỉnh một chút, đến tầm 11, 12 giờ trưa lại ngủ đến 6, 7 giờ đêm. Đang ngủ giật mình lại tưởng cái 6, 7 giờ tối ở Mỹ là buổi sáng nên định sẵn trong đầu là đi pha cà phê và ăn điểm tâm.</p>
<p><span id="more-1192"></span>Cảm giác này y hệt như cách đây hơn 4 năm, khi lần đầu tiên đặt chân đến Mỹ. Có điều, lần đó phải mất gần 3 tuần, giấc ngủ mới tạm xem là thích ứng.</p>
<p>Lần này những tưởng khá hơn, vì chỉ 2 ngày đầu là ngủ &#8220;không thương tiếc&#8221;, sang ngày ngày thứ 3, mình đã cảm giác bắt đầu bắt kịp nhịp sống quen thuộc gần 4 năm nay mình đã sống. Vậy mà&#8230;!</p>
<p>Vậy mà đến 11 giờ tối qua mình đã buồn ngủ ghê gớm lắm, để rồi 2 giờ sáng nay thì tỉnh hẳn, không tài nào ép mình ngủ thêm được nữa. Ngoài trời mờ ảo ánh trăng, mắt nhắm mà mình cứ nghĩ vừa rồi chỉ là giấc ngủ trưa ở tận quê nhà. Quyết tâm không trở dậy, không mở máy tính, không vặn đèn và quyết tâm ngủ trở lại. Để cho một giấc mơ về.</p>
<p>Trong mơ mình thấy mình đang ở nhà Ba Mẹ. Mình thấy Ba đang nằm trên chiếc võng lưới quen thuộc ở nhà sau, mặt hướng về một nơi không cố định. Ba hay suy nghĩ nên hễ có lúc nào yên tĩnh là Ba nghĩ ngợi. Mình thấy Ba già đi nhiều quá, tóc hai bên thái dương đã bạc đi nhiều. Như mọi khi, Ba rất ít nói, ngay cả khi mình đã trở về sau nhiều năm, câu chuyện của Ba và mình cũng chỉ quanh quẩn những lời hỏi thăm người này, người nọ. Mình sợ đã làm gì đó cho Ba buồn vì Ba không bao giờ nói cho mình biết Ba đang nghĩ gì, giận hay thương.</p>
<p>Cũng trong mơ, mình thấy Ba Mẹ và những người thân đang tất bật chuẩn bị mọi thứ để tiễn mình ra xe, về lại Mỹ. Chuyến đi hôm ấy không rõ bao nhiêu người nhưng mình có cảm giác trên xe đông người lắm.</p>
<p>Rồi một chiếc xe gắn máy vừa dừng trước cửa, một thiếu nữ chạy vội vào nhà đưa cho mình những tờ giấy đầy màu sắc. Ban đầu mình cứ ngỡ là tiền vì kích thước và phong cách trình bày đều rất giống. Nhưng khi xem kỹ thì đó là những vân màu tươi tắn, được điểm xuyết thêm bằng những hình cắt giấy rất dễ thương. Mình hỏi người thiếu nữ những tờ giấy ấy có ý nghĩa gì?</p>
<p>Sau khi mở nón bảo hiểm, tháo cái khăng choàng mặt, mình nhận ra đó chính là Ngoạn. Ngoạn nhoẻn miệng cười, nụ cười nhẹ, quen thuộc, không để lộ buồn hay vui, rồi giải thích: &#8220;Đây không phải là những tờ giấy bạc thông thường mà chúng được làm bằng tình thương của mọi người dành cho anh. Màu xanh cho anh hy vọng, màu đỏ cho anh tình yêu, và anh thấy không&#8221;, vừa nói Ngoạn vừa chìa hết ra từng tờ giấy bạc có đủ các màu sắc, &#8220;có cả màu cam, màu vàng và một chút màu đen.&#8221; Tôi cầm tay Ngoạn, hai bàn tay khẽ run lên. Tôi lẳng lặng cất những tờ giấy ấy vào túi xách vẫn hay mang bên người, rồi vỗ nhẹ vào bên hông túi như lời hứa với Ngoạn rằng tôi sẽ giữ chúng rất kỹ.</p>
<p>Chia tay Ngoạn, tôi bước lên xe. Ba Mẹ đã ngồi sẵn đợi tôi từ khi nào. Tôi chẳng biết phải nói gì mà cũng không thể khóc. Xe chạy rồi, tôi mang tờ giấy màu xanh, mà Ngoạn vừa trao cho, ra xem. Màu xanh hy vọng! Tôi mong rằng Ba Mẹ thật nhiều sức khỏe và tha thứ cho tôi tất cả những lỗi lầm. Tôi ngẫu nhiên lấy ra tờ giấy đỏ, rồi áp vào lồng ngực mình. Tình yêu tôi dành cho quê hương, Ba Mẹ, và những người thân chắc không thấm vào đâu so với tình yêu của quê hương, Ba Mẹ và những người đã từng thương yêu thương tôi.</p>
<p>Xe chạy rồi nhưng tôi cứ bần thần một lúc. Những tờ giấy nhiều màu sắc kia được cất lại vào túi xách và chắc chắn sẽ theo tôi suốt cuộc đời này. Nhìn vào kính chiếu hậu phía trước xe, tôi thấy tôi đang cười!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1192</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thư Tháng 05 &#8211; 2011</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1175</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1175#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 15 May 2011 20:35:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thư nước Mỹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1175</guid>
		<description><![CDATA[Bạn! Lâu lắm rồi Bạn mới lại nhận được Thư Nước Mỹ của tôi. Tôi không biết bạn có còn mong chờ những lần thư như thế này không, hay đã chán ngán cảnh đợi chờ rồi cả năm không thấy một lá thư do tôi gởi?! Kể từ cái thư cuối cách đây gần [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/05/ThuThang5-11-copy.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-1183" style="margin: 2px;" title="ThuThang5-11 copy" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/05/ThuThang5-11-copy.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Bạn! Lâu lắm rồi Bạn mới lại nhận được Thư Nước Mỹ của tôi. Tôi không biết bạn có còn mong chờ những lần thư như thế này không, hay đã chán ngán cảnh đợi chờ rồi cả năm không thấy một lá thư do tôi gởi?! Kể từ cái thư cuối cách đây gần hai năm, cuộc sống của tôi có quá nhiều thay đổi. Dù mọi vật đổi thay, tôi vẫn luôn nhớ về Bạn, vì nhờ có bạn, tôi mới có động lực để viết nên những dòng thư này.</p>
<p><span id="more-1175"></span>Bạn ạ! Tháng Năm đang trôi qua một cách chậm rãi. Bạn biết không, ở chỗ tôi cứ mùa hè là nóng như đổ lửa. Nắng ngoài xa vàng như nghệ, gay gắt đến rát cả da. Vì vậy mà tôi cứ trốn ở trong nhà, đợi chiều về, gió mát, mới ra sân vui đùa bên con trẻ. Mặc dù thời tiết có hơi đáng ghét nhưng Tháng Năm thường mang lại những niềm vui bởi vì nó bắt đầu cho những tháng hè không chút bận bịu.</p>
<p>Nói vậy chứ tôi không hẳn là được yên thân. Chẳng hạn như ngày nào cũng bị mấy cái tivi bắt xem tin tức về trùm khủng bố Bin Laden bị biệt kích Mỹ hạ sát. Một hai ngày đầu tôi còn phấn khởi, xem riết thành nhàm. Sau nhiều ngày nói tới nói lui việc hắn và đồng bạn bị trừ khử, giờ mấy nhà đài cứ đòi được xem  hình ảnh của hắn trong lúc bị tiêu diệt. Nếu Bạn hỏi tôi nghĩ sao về yêu cầu đó, tôi xin nói ngay là tôi không thấy có gì hay để xem những hình ảnh chết chóc đó. Vả lại, tôi e một khi chính quyền Mỹ cho công bố những hình ảnh về cái chết của Bin Laden, hận thù trong lòng của những kẻ ủng hộ tên trùm khủng bố sẽ càng gia tăng.</p>
<p>Nói để bạn cùng vui, thứ bảy vừa rồi, đội bóng Manchester United mà tôi luôn ủng hộ đã đoạt ngôi vô địch Giải Ngoại hạng Anh. Bạn biết tôi vui như thế nào trước sự kiện này rồi phải không? Bạn biết tôi yêu bóng đá và đội Quỷ Đỏ mà! Cuối tháng này, Manchester United sẽ đá trận chung kết Cúp C1 với Barcelona, nếu Quỷ Đỏ may mắn thắng luôn trận đấu ấy thì bạn có thể tưởng tượng tôi hạnh phúc đến cỡ nào.</p>
<p>Chuyện vui là vậy, nhưng Tháng 5 cũng thật khó quên bởi một chuyện rất buồn. Ngày thường tôi vẫn hay vào trang nhật ký cá nhân và Facebook của người ấy để xem bài vở, tâm sự hay chỉ là những lời nhắn. Vậy mà hôm qua tôi mới biết người ấy đã không còn muốn cho tôi xem những gì người ấy viết. Tôi buồn và hụt hẫng, chứ không trách. Nếu là tôi của nhiều năm về trước và đang ở vào hoàn cảnh của người ấy, chắc chắn tôi cũng sẽ làm vậy.</p>
<p>Nếu bạn có gặp lại người ấy, Bạn hãy cho tôi gởi lời xin lỗi, mặc dù tôi thấy mình chẳng có lỗi gì cả. Bạn cần được tôn trọng, tôi cũng vậy. Nhưng nếu một ngày nào đó, bạn nghĩ rằng sự cần tôn trọng của tôi sẽ thành ra không tôn trọng bạn thì tôi xin thôi, không biết phải nói gì thêm. Tôi chỉ hy vọng người ấy được sống khỏe, sống vui và sống hạnh phúc bên gia đình. Còn phần tôi, tôi buộc lòng phải ra đi chỉ vì chắc chắn tôi sẽ không thể mang đến cho người ấy bất kỳ niềm vui lâu dài nào khác.</p>
<p>Chỉ còn hai tuần nữa là sang Tháng 6, bạn có về thăm quê hương Việt Nam không? Nếu có, tôi xin hẹn gặp bạn trên mảnh đất nơi tôi chào đời nhé. Và nếu bạn còn muốn nhận thư tôi, xin bạn hãy chờ đến tháng 7, khi tôi trở lại xứ cờ hoa này từ Việt Nam.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1175</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>&#8220;Hồ cá&#8221; của Quốc Việt</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1162</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1162#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 14 Jan 2011 22:34:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cho con]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1162</guid>
		<description><![CDATA[Hôm đi ăn cơm ở nhà hàng Saigon Bay, Quốc Việt tình cờ trông thấy hồ cá thì nhìn chăm chú không rời mắt, còn lấy tay chỉ vào từng con cá một cách vô cùng thích thú. Cô tiếp viên nhà hàng nói với Quốc Việt &#8220;con thích cá hả?&#8221; thế thì Quốc Việt [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/01/hocacuaquocviet.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-1165" style="margin: 2px;" title="hocacuaquocviet" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2011/01/hocacuaquocviet.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Hôm đi ăn cơm ở nhà hàng Saigon Bay, Quốc Việt tình cờ trông thấy hồ cá thì nhìn chăm chú không rời mắt, còn lấy tay chỉ vào từng con cá một cách vô cùng thích thú. Cô tiếp viên nhà hàng nói với Quốc Việt &#8220;con thích cá hả?&#8221; thế thì Quốc Việt liền phát âm từ &#8220;cá&#8221; một cách hết sức rõ ràng. Kể từ hôm đó, ngày nào Quốc Việt cũng nói từ &#8220;Cá&#8221; cùng với từ quen thuộc là &#8220;Ba&#8221;.</p>
<p><span id="more-1162"></span>Một ngày như mọi ngày, Quốc Việt vào phòng tắm của Ba để được Ba tắm và chải đầu cho. Đột nhiên, Con nhìn lên khung cửa kính trong phòng tắm rồi la toáng lên &#8220;Cá, cá!&#8221;. Ba lấy làm ngạc nhiên và không hiểu con đang chỉ vào vật gì. Ở trong phòng tắm của Ba thì làm gì có con cá nào để con gọi.</p>
<p>Nhưng lần nào cũng thế, hễ thấy khung cửa kính trong phòng tắm là con mừng rỡ kêu lên &#8220;Cá. cá&#8221;. Có lần ba bắt ghế trèo lên gần khung cửa, thử xem trên ấy có hình vẽ con cá nào không, hay là một vật gì tương tự  khiến con tưởng lầm là con cá. Nhìn hoài cũng không thấy có vật gì giống như thế, ba đành thôi, gật gù, a dua theo con &#8220;Ừ, cá, cá&#8221; mỗi khi con vừa chỉ lên khung cửa kính và kêu &#8220;cá, cá&#8221;.</p>
<p>Hôm qua trời nắng đẹp, dù đông đã ngập tràn. Ba bồng Con vào phòng tắm. Không giống như mọi khi, lần này con kéo Ba lại gần khung cửa kính hơn và kêu lên &#8220;cá, cá&#8221;. Ba liền quỳ hai chân xuống nhà cho bằng với chiều cao của con, ngước mắt nhìn theo ngón tay nhỏ nhắn mà con đang chỉ. Đúng là Ba đang thấy cả một đàn cá trên khung cửa kính.</p>
<p>Hồ cá hình vuông, mặt nước xanh rờn như đại dương và từng đàn cá đang bơi chậm rãi. Ba nhìn ra được đó là những con cá Tàu, cá chép, cá lia thia, thậm chí có cả cá rô, cá dĩa&#8230; Ba đang mải mê xem thì tiếng con reo lên, làm Ba ý thức được hai cha con mình đang ngước nhìn lên khung cửa kính và xem cá. Ba ôm chầm lấy con, hôn lên má, vuốt lại mái tóc chải theo kiểu 7/3 quen thuộc rồi thầm thì: &#8220;Ừ, cá!&#8221;</p>
<p>Con yêu! Hồ cá trên cửa kính mà hôm qua ba mới phát hiện thực ra chỉ là do sự tưởng tưởng của con mà nên. Khung cửa kính là chậu cá, bầu trời trong xanh là nước và những đám mây đủ hình thù là những con cá mà Ba và Con đã nhìn thấy. Con, một đứa bé chỉ mới 19 tháng tuổi, đã gắn kết những chi tiết thực tế bằng kinh nghiệm quan sát rồi liên hệ với một sự vật có hình thái gần giống. Ba, một người đàn ông đã bước sang &#8220;hàng 3&#8243;, đã &#8220;nhận&#8221; ra một đàn cá bằng sự tưởng tượng thông qua kinh nghiêm thời thời thơ ấu của mình.</p>
<p>Con. Ban đầu Ba rất muốn nói thật cho con biết đó không phải là hồ cá. Đó cũng không phải là những con cá thực sự như con đã từng thấy. Nhưng rồi Ba nghĩ lại. Ba cũng không muốn sự thật từ lời giải thích của Ba sẽ làm con mất đi niềm vui thích.</p>
<p>Mai này con khôn lớn, sẽ đứng cao hơn ba, con sẽ hiểu rằng ngoài khung cửa kính nhỏ xíu ấy sẽ không chỉ có đại dương xanh, đàn cá thong dong bơi lội mà còn có cả một mùa đông rét buốt, những mây mù và bão tố mỗi phút giây.</p>
<p>Còn bây giờ, con hãy khám phá &#8220;hồ cá&#8221; của con đi và hãy để Ba cùng chơi với con nhé!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1162</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Viết cho người ở lại</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1145</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1145#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 15 Dec 2010 04:41:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết - Sáng tác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1145</guid>
		<description><![CDATA[Trong lúc tôi đang đau buồn vì sự qua đời của một người bạn thân, tôi cũng đồng thời  nhận được nhiều lời chia sẻ, an ủi và động viên từ những người bạn. Tôi rất biết ơn sự quan tâm và những lời hỏi thăm chân tình mà các bạn đã dành cho tôi. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/VietChoNguoiOLai1.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-1150" style="margin: 2px;" title="VietChoNguoiOLai" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/VietChoNguoiOLai1.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Trong lúc tôi đang đau buồn vì sự qua đời của một người bạn thân, tôi cũng đồng thời  nhận được nhiều lời chia sẻ, an ủi và động viên từ những người bạn. Tôi rất biết ơn sự quan tâm và những lời hỏi thăm chân tình mà các bạn đã dành cho tôi. Bên cạnh đó, tôi còn nhận được một lời trách nhẹ nhàng và ý nhị của một người mà tôi không biết phải &#8220;sắp xếp&#8221; vào vị trí nào cho phải, đó là Ngoạn.</p>
<p><span id="more-1145"></span>Ngay khi biết tin tôi đang đau buồn vì bệnh tình của Thùy Trang, Ngoạn đã liên tục động viên, an ủi và chia sẻ cùng tôi. Trong những lúc tôi thẫn thờ, không biết phải làm sao thì Ngoạn xuất hiện. Tôi nói gì Ngoạn cũng nghe, tôi kể gì Ngoạn cũng không phản đối. Không những vậy, Ngoạn còn cho tôi lời khuyên, dẫn dắt từng suy nghĩ tôi rời xa vùng tiêu cực. Ngoạn luôn có mặt mỗi lúc tôi cần đến. Tôi có cảm giác như Ngoạn trong vai một cô tổng đài chuyên giải đáp thắc mắc và tâm sự về tình cảm để cho &#8220;khách hàng&#8221; là tôi giải tỏa. Nhưng Ngoạn còn hơn cả một cô &#8220;tổng đài&#8221; vì Ngoạn hiểu tôi từ tâm tư, suy nghĩ, đến cả những điều mà tôi chưa bao giờ kể cho Ngoạn biết.</p>
<p>Sau khi Thùy Trang qua đời, tôi liên tục viết trên dauthoigian những bài nhắc nhớ về kỷ niệm của tôi và Trang, những hình ảnh mà chúng tôi đã hiện diện với nhau từ những ngày đầu quen biết. Trong một lần tán gẫu (chat) qua <em>Yahoo! Messenger</em>, tôi hỏi Ngoạn nghĩ sao về những bài viết đó. Như mọi khi, Ngoạn thường khen những bài viết của tôi hay, có tình cảm, nhưng lần này Ngoạn không quên trách khẽ, rằng tôi chỉ viết nhiều cho những người đã ra đi.</p>
<p>Tôi hiểu Ngoạn không có ý chê trách tôi đã viết nhiều bài gợi nhớ về những người thân đã qua đời, nhưng dường như Ngoạn muốn nhắc tôi về cái thế giới thực tại, nơi mà tôi, người thân, bè bạn và cả Ngoạn, đang tồn tại. Vậy mà rất hiếm hoi, tôi mới viết cho và về những người đang sống ấy.</p>
<p>Tôi lại nghĩ Ngoạn trách tôi cũng không sai. Tại sao trong lúc Thùy Trang còn sống, tôi không dành một chút thời gian viết cho cô ấy? Sao tôi không gởi những tấm hình mà chúng tôi chụp chung để cô ấy mỉm cười, nhớ về kỹ niệm cũ? Không như bây giờ, khi mà Trang đã nằm sâu trong lòng đất thì những tấm hình xưa như khứa sâu thêm vào lòng tôi nỗi đau mất mát. Tôi từng mang theo câu danh ngôn mà Trang an ủi tôi mỗi khi tôi gặp chuyện buồn &#8220;&#8230;hiện tại mới là món quà của cuộc sống&#8221;. Ấy vậy mà tôi để cho món qùa hiện tại trôi tuột đi một cách vô tình, và khi chợt nhận ra nó đã vời xa, thì cũng là lúc tôi phải quay đầu nuối tiếc.</p>
<p>Vậy nên kể từ giờ phút này, tôi sẽ viết nhiều hơn cho những người mà tôi gọi là &#8220;người ở lại&#8221;. Tôi phải cảm ơn Ngoạn. Vì nhờ có Ngoạn, tôi mới tìm lại được động lực viết, và cũng nhờ có Ngoạn, tôi có được cảm giác bớt cô đơn. Tôi dành bài viết ngắn này tặng riêng cho Ngoạn. Ngoạn nhận nhé!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1145</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thùy Trang và bè bạn</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1121</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1121#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 13 Dec 2010 22:30:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hình ảnh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1121</guid>
		<description><![CDATA[Trước ngày Trang qua đời vài hôm, Lê Hằng nhắn tin báo tin bệnh tình của Trang và nhờ tôi gởi cho vài tấm hình của Trang để làm kỷ niệm. Trước giờ tôi thích chụp ảnh bạn bè vì vậy tôi đã từng lưu giữ một khối lượng cực lớn những hình ảnh của [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/?p=1121" target="_self"><img class="alignleft size-full wp-image-1137" style="margin: 2px;" title="ThuyTrangVaBeBan" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/ThuyTrangVaBeBan.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Trước ngày Trang qua đời vài hôm, Lê Hằng nhắn tin báo tin bệnh tình của Trang và nhờ tôi gởi cho vài tấm hình của Trang để làm kỷ niệm. Trước giờ tôi thích chụp ảnh bạn bè vì vậy tôi đã từng lưu giữ một khối lượng cực lớn những hình ảnh của người thân, bè bạn. Không may cho tôi, cách đây gần 2 năm, trong một lần máy tính bị virus, toàn bộ dữ liệu trong máy đều bị xóa sạch.</p>
<p><span id="more-1121"></span>Tôi đã từng trách bản thân mình vì đã bất cẩn, làm mất đi những tư liệu hình ảnh quý giá mà chắc chắn không thể nào có cơ hội ghi lại được. May mắn thay, hôm qua vợ tôi soạn lại vật dụng cá nhân, lôi ra được 4 cái đĩa CD hình ảnh mà tôi đã chép cho vợ tôi hồi chúng tôi chưa lấy nhau. Trong 4 đĩa CD ấy, tôi tìm lại được hơn chục tấm hình có sự hiện diện của Thùy Trang. Để tưởng nhớ đến người đã khuất, tôi xin công bố những bức ảnh này để chia sẻ cùng bè bạn.</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-24.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1131" title="tatnien (24)" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-24.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Họp mặt nhà cô Thảo, giảng viên môn Tiếng Anh, ngày 19 tháng 1 năm 2003</em></p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-20.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1130" title="tatnien (20)" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-20.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Từ trái sang: Lê Hằng, Hồng Hạnh, Ngọc Diễm, Thùy Trang, và Hồng Xuân</em></p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter size-full wp-image-1129" title="tatnien (16)" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-16.jpg" alt="" width="550" height="367" /></p>
<p style="text-align: center;"><em>Từ trái sang: Cẩm Vân, Hoài, Sa1ng, Thùy Trang, Châu, và Đức</em></p>
<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-7.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1128" title="tatnien (15)" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-15.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-7.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1127" title="tatnien (7)" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/tatnien-7.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Hình chụp tại chùa Diệu Pháp, ngày 19 tháng 1 năm 2003</em><em>. Hàng đầu tiên, từ trái sang:</em></p>
<p style="text-align: center;"><em> Thầy Thành, Vân, Thùy Trang, Ngọc Diễm, Dịu, cô Thảo, Thủy, Xuân, Như, Thái, và Đức</em></p>
<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/phat-thuong-41.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1133" title="phat thuong 4" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/phat-thuong-41.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Kỷ niệm Ngày Nhà Giáo VN, Lễ tổng kết và phát tưởng năm học 2001 &#8211; 2002</em></p>
<p style="text-align: center;"><em>Từ trái sang:  Cô Lang, Thùy Trang, Thầy Xuân, Vy, Quyên, Hạnh</em></p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/My-Pictures0017.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1125" title="My Pictures0017" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/My-Pictures0017.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Bị chụp lén khi đi tham quan Bảo Tàng Dấu Tích Chiến Tranh, 16 tháng 4 năm 2003</em></p>
<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/CU-CHI-60.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1124" title="CU CHI (60)" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/CU-CHI-60.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Tham quan địa đạo Củ Chi, ngày 20 tháng 3 năm 2003</em></p>
<p style="text-align: center;"><em>Hàng Đứng: Vân, Hoài, Nhị, Hồng Hạnh, Linh, Mai, Đức, Diễm, và Thùy Trang</em></p>
<p style="text-align: center;"><em>Hàng ngồi: Tín, Hưng, Dịu, Thành, Thủy, Vân, và Nhị<br />
</em></p>
<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/Trang-Diem.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1132" title="Trang - Diem" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/Trang-Diem.jpg" alt="" width="550" height="367" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Thùy Trang và người bạn thân Ngọc Diễm</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1121</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vĩnh biệt Thùy Trang</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1109</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1109#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 Dec 2010 14:10:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết - Sáng tác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1109</guid>
		<description><![CDATA[Sau cùng Trang cũng đã ra đi! Gần 1 giờ khuya đêm qua, khi vừa lên giường ngủ thì điện thoại có tin nhắn. Do phần vì mệt phần vì buồn ngủ nên tôi định sáng mai hãy xem tin nhắn đó là gì. Nhưng tôi có cảm giác rất rõ đó sẽ là một [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/HoaTang.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-1114" style="margin: 2px;" title="HoaTang" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/HoaTang.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Sau cùng Trang cũng đã ra đi! Gần 1 giờ khuya đêm qua, khi vừa lên giường ngủ thì điện thoại có tin nhắn. Do phần vì mệt phần vì buồn ngủ nên tôi định sáng mai hãy xem tin nhắn đó là gì. Nhưng tôi có cảm giác rất rõ đó sẽ là một tin quan trọng, có điều gì thôi thúc, nên tôi tung mền ra phòng ngoài xem tin. Người gởi tin nhắn là H.H và dù chưa kịp đọc những dòng tin, tôi đã biết Trang đã vĩnh biệt chúng tôi rồi.</p>
<p><span id="more-1109"></span>Tôi báo tin cho vợ tôi hay rồi đi ra phòng thờ đốt 3 nén nhang, khấn vái cho Trang ra đi được thanh thản. Tôi dõi mắt nhìn khói nhang lởn vởn trong không trung và biết rằng thật không dễ để bỏ lại tất cả để mà ra đi. Nhưng hành trình của Trang chỉ đến đây là phải chấm dứt, tôi cầu mong sự trợ lực của các chư vị Phật,  ông bà tổ tiên, hãy che chở và phù hộ cho linh hồn Trang được sớm về miền cực lạc.</p>
<p>Theo tin ban đầu cho hay thì Trang đã ra đi vào sáng nay (ngày 11 tháng 12 năm 2010 giờ VN, nhằm ngày 6 tháng 11 năm Canh Dần), hưởng dương 30 tuổi. Trước đó một ngày, ngày 10 tháng 12, tôi gọi về hỏi thăm Trang. Người nhà cầm máy để Trang có thể nghe tôi nói vì Trang không còn đủ sức để làm bất cứ điều gì. Tôi bảo Trang không cần trả lời tôi, chỉ cần nghe. Tôi cũng chỉ biết an ủi Trang về hoàn cảnh hiện tại, kể cho Trang nghe việc học và hoàn cảnh gia đình của tôi hiện giờ. Hồi lâu, do không muốn làm Trang mệt nên tôi hỏi Trang có muốn nghe tôi nói chuyện nữa không. Đầu dây bên kia, tiếng Trang &#8220;ư a&#8221; rất yếu nhưng tôi có cảm giác Trang đã gắng sức bình sinh để trả lời.</p>
<p>Nói được khoảng 10 phút thì tôi nói lời tạm biệt. Thước cúp máy, tôi lập lại với trang về khái niệm &#8220;duyên số&#8221; và tôi hy vọng Trang đã rất thanh thản trước khi ra đi.</p>
<p>Cuối cùng tôi cũng không được nhìn mặt Trang và để Trang nhìn mặt mình. Nhưng ông trời còn thương tôi, đã để tôi và Trang &#8220;trò chuyện&#8221; chỉ không đầy 24 tiếng trước khi Trang qua đời. Đó là một ân huệ và đồng thời giúp tôi không quá ân hận vì đã không về thăm Trang lần cuối.</p>
<p>Trang! Vậy là chúng ta không còn gặp nhau ở kiếp người, nơi mà chúng ta đã có với nhau biết bao nhiêu kỷ niệm. Nhưng Trang cũng đừng quá đau buồn vì H. tin là dù trong hình hài nào, Trang vẫn mãi hiện diện ngay trong lòng người thân và bè bạn.</p>
<p>Vĩnh biệt Thùy Trang!</p>
<p>Bài liên quan:</p>
<p><a title="Permanent Link to Gió về bên sông, nắng rọi vào lòng" rel="bookmark" href="../?p=1089">Gió về bên sông, nắng rọi vào lòng</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1109</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ngày Không Thương</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1096</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1096#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 09 Dec 2010 17:22:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết - Sáng tác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1096</guid>
		<description><![CDATA[Cuối cùng rồi cũng xong một kỳ thi. Thực ra còn một môn thi vào đầu tuần tới, nhưng với Hắn, giai đoạn khó khăn nhất đã qua đi. Hắn chậm rãi nói lời chia tay cùng bà giáo và các bạn chung lớp rồi cùng đứng sát vào nhau chụp vài tấm hình và [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/NgayKhongThuong2.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-1100" style="margin: 2px;" title="NgayKhongThuong" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/NgayKhongThuong2.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Cuối cùng rồi cũng xong một kỳ thi. Thực ra còn một môn thi vào đầu tuần tới, nhưng với Hắn, giai đoạn khó khăn nhất đã qua đi. Hắn chậm rãi nói lời chia tay cùng bà giáo và các bạn chung lớp rồi cùng đứng sát vào nhau chụp vài tấm hình và nói những lời chúc tốt đẹp. Xong, Hắn chầm chậm bước ra về, hai tay cho vào túi áo ấm vì lạnh, trong đầu trống chỉ một chữ &#8220;Không&#8221;.</p>
<p><span id="more-1096"></span>Hắn thấy lạ vì bản thân Hắn không cảm nhận được niềm thảnh thơi, vui sướng như Hắn vẫn thường cảm nhận được sau mỗi kỳ thi. Hắn còn nhớ kỳ thi đầu tiên, Hắn đã sung sướng như thế nào sau khi vừa kết thúc xong phần thi vấn đáp với con điểm A đỏ chót. Kỳ thi năm thứ 2 hắn cũng hồ hởi và chạy tọt về nhà ôm con hắn lên mà hôn như cha con cách xa nhau cả chục năm trời mới gặp lại. Còn bây giờ, trong đầu hắn chỉ một chữ &#8220;Không&#8221;: không vui, không buồn, không tiếc nuối, không hy vọng, không&#8230; không.</p>
<p>Hắn lên xe ngồi thừ một lát, mở máy xe và với tay lấy ly cà phê còn chưa kịp tan đá. Hắn uống một ngụm như người đang say vùi đầu vào nước lạnh cho tỉnh táo. Rồi hắn mở nhạc lên nghe Bảo Yến hát. Hắn khoái nghe Bảo Yến hát, nhưng xin lỗi, không phải hôm nay. Tự nhiên hắn ghét cay ghét đắng những câu như &#8220;Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình. Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên. Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình. Xin người hãy  gọi tên.&#8221;</p>
<p>Hắn thà để tiếng máy xe ù ù, hòa quyện vào trong gió rét còn hơn là nghe tiếng người lải nhải bên tai. Hắn cảm thấy đường phố hôm nay đông đúc hơn mọi khi nhưng mà sao Hắn cô đơn đến lạ. Những tên đường và cửa hiệu quen thuộc, suốt mấy năm trời Hắn lại lại, qua qua, giờ Hắn nhìn đâu cũng thấy không sao thương cho được.</p>
<p>Hắn lái xe một mạch về đến nhà, mở cửa nhà xe rồi chui vô phòng bật máy tính. Không tin nhắn, không email, không cả &#8220;new feeds&#8221; trên Facebook. Hắn có cảm giác như mọi người rủ nhau đi qua bên kia thế giới hết mà không rủ Hắn cùng đi hay ít ra báo cho Hắn biết một tiếng. Hắn ngẫm nghĩ một hồi rồi &#8220;log-out&#8221;, đóng hết các chương trình chat-chit lại.</p>
<p>Hắn nhíu mày, bặm mép, ngạc nhiên với chính bản thân Hắn. Chẳng lẽ người ta đối với Hắn quan trọng đến như vậy? Chẳng lẽ vì không thấy người ta mà Hắn bực, Hắn buồn? Chắc là không! Ai cũng &#8220;khen&#8221; Hắn vô tình, biết quên và phủ định khi cần! Mà hắn tôn trọng người ta lắm, nên người ta nói chắc chắn sẽ không sai.</p>
<p>Hắn ngước mặt lên nhìn trần nhà: trắng toát. Hắn đứng dậy định ra ngoài lấy nước uống nhưng thôi. Hắn phải viết một câu gì đó, ngắn thôi, để giúp Hắn ghi nhớ một ngày mà Hắn không thể thương, để rồi sau đó Hắn sẽ thương từng ngày một, Hắn sẽ đổi thay. Xin đừng trách Hắn!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1096</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Gió về bên sông, nắng rọi vào lòng</title>
		<link>http://dauthoigian.com/?p=1089</link>
		<comments>http://dauthoigian.com/?p=1089#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 06 Dec 2010 05:01:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tovanhung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết - Sáng tác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dauthoigian.com/?p=1089</guid>
		<description><![CDATA[Tôi điếng hồn khi đọc những dòng chữ đầu trong e-mail T. gởi. Nhiều tháng qua không liên lạc, tôi còn tưởng người bạn thân năm nào đang sống rất khỏe mạnh, hạnh phúc bên người chồng đầy trách nhiệm và đứa con gái rất dễ thương. Ai ngờ! Tạo hóa thật trớ trêu. Gần [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/GioVeBenSong_NangRoiVaoLong.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-1090" style="margin: 2px;" title="GioVeBenSong_NangRoiVaoLong" src="http://dauthoigian.com/wp-content/uploads/2010/12/GioVeBenSong_NangRoiVaoLong.jpg" alt="" width="110" height="119" /></a>Tôi điếng hồn khi đọc những dòng chữ đầu trong e-mail T. gởi. Nhiều tháng qua không liên lạc, tôi còn tưởng người bạn thân năm nào đang sống rất khỏe mạnh, hạnh phúc bên người chồng đầy trách nhiệm và đứa con gái rất dễ thương. Ai ngờ! Tạo hóa thật trớ trêu. Gần nửa năm không liên lạc là nửa năm bạn tôi đã phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác và gần như đã kiệt sức, hơi tàn.</p>
<p><span id="more-1089"></span>Tôi biết T. từ ngày đầu ngồi chung dưới mái trường đại học, cách đây vừa đúng 10 năm. Hoàn cảnh hôm đó thật đặc biệt. Tôi ngồi cách xa T. đến 5 dãy bàn mà ấn tượng ban đầu của T. dành cho tôi là &#8220;ghét cay ghét đắng&#8221;.</p>
<p>Chuyện bắt đầu từ một đứa bạn ngồi chung bàn tôi. Anh ta có ý với T., một cô sinh viên xin xắn, dễ thương và có một ngoại hình mà ai cũng công nhận &#8220;không thua gì người mẫu&#8221;. Anh ta viết một mẩu giấy nhỏ cốt để chọc ghẹo con gái, điều mà các nam sinh viên thường làm, rồi gởi cho T. Tôi không rõ trong mẫu giấy đó viết cái gì nhưng kể từ lần nhận được mẩu tin ấy, mỗi khi đi ngang qua mặt tôi là T. liếc còn có nửa con mắt. Tệ hơn, nhiều lúc tôi có cảm giác T. căm thù cái thằng tôi lắm, tưởng như nếu có tài phép, T. đã làm tôi biến mất vĩnh viễn trên thế gian này.</p>
<p>Ban đầu tôi còn thắc mắc, không hiểu vì sao mà mình lại bị cô gái này ghét đến như vậy. Mình chưa từng tiếp xúc với cô ấy, cũng chưa từng đứng gần, thậm chí là đậu xe gần, dù là ngẫu nhiên. Vậy thì lý do gì cô ta có thái độ như vậy đối với mình. Thắc mắc của tôi không hề được giải đáp, nói chính xác là không có cơ hội để được giải đáp. Từ đó tôi thôi, không quan tâm đến nữa.</p>
<p>Một hôm, trong lần làm bài môn Tiếng Việt Thực Hành, tôi vào lớp muộn. Bàn tôi ngồi mỗi ngày đã bị một bạn khác ngồi trước nên tôi đành chọn một chỗ trống phía trên dãy bàn T. đang ngồi. Trong lúc làm bài, một bạn ngồi bên cạnh hỏi mượn tôi cây bút xóa. Đúng lúc bút xóa của tôi vừa hết mực nên tôi bảo bạn ấy mượn của T. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt tỏ vẻ bất ngờ của T. hôm ấy. Có lẽ T. không ngờ tôi &#8220;gan&#8221; đến vậy hoặc cũng có thể T. không biết tại sao tôi biết tên cô ấy và còn &#8220;thân mật&#8221; kêu người khác mượn bút của T.</p>
<p>Nhưng sau lần đó, thái độ của T. đối với tôi ít nhiều thay đổi. Tôi nhận thấy mỗi lần đi ngang qua tôi, T, không còn mím môi, liếc mắt như mọi khi mà vẻ mặt lạnh như tiền, không khác gì nói tôi chỉ là &#8220;người dưng nước lã&#8221;.</p>
<p>Vài tháng sau trường xây xong cơ sở mới, tận ngoài Ngã Tư Hàng Xanh, cách nhà tôi chừng hơn 30 phút lái xe. Trùng hợp thay, ngày đầu tiên vào hội trường học môn triết học, tôi lại ngồi gần T. Cũng gương mặt lạnh như băng, dáng người cao và ăn mặc rất thời trang nhưng tôi có cảm giác T. không phải là người khó gần như trước kia tôi từng nghĩ. Hôm đó tôi và T. gần như không nói gì, chỉ lo cắm đầu chép bài và thỉnh thoảng nhìn qua bài của nhau mỗi khi thầy đọc nhanh quá, chép không kịp.</p>
<p>Dần dà, tôi và T. mỗi ngày nói với nhau thêm một câu, cho đến khi chúng tôi thân nhau hồi nào cũng không biết.</p>
<p>Tôi vốn ít bạn, rất ít giao du với bên ngoài nhưng hễ là bạn thân thì tôi rất hay pha trò, quậy không thua bất kỳ ai. Tính T. rụt rè, ăn nói nhỏ nhẹ như một tiểu thư, mà T. đúng là một tiểu thư chính hiệu. Có lẽ do thích tôi vui tính, lại hay chọc phá bạn bè nên T. thường xuyên hỏi chuyện và mỗi tối hay gọi điện thoại cho nhau. Khoảng thời gian đó hầu như không ngày nào tôi và T. không nói qua điện thoại, nói đủ thứ chuyện, không bỏ sót đề tài nào. Lúc ấy nhập bọn cùng chúng tôi còn có Khanh, một người cũng rất vui tính và dễ mến. Chúng tôi hợp lại thành bộ ba cùng đi học chung, ăn chung, làm bài chung&#8230; Khoảng một năm sau thì Khanh nghỉ học, nhóm ba người chỉ còn lại tôi và T.</p>
<p>Cuối năm 2001, cậu tôi bị bệnh ung thư qua đời. Sự mất mát của cậu tôi khiến tôi bị sốc rất nặng, sức khỏe sa sút đến không ngờ. T. chứng kiến sự đau buồn của tôi và không ngớt lời an ủi. T. làm mọi cách để tôi đỡ buồn và một hôm, T đưa tôi một mẩu giấy nhỏ, được cắt ra từ quyển tập học trò. Trong giấy là câu châm ngôn do T. sưu tầm và ghi nắn nót bằng nét chữ rõ ràng, tròn trịa: &#8220;Quá khứ là lịch sử. Tương lai là một phép mầu nhiệm. Hiện tại là món quà của cuộc sống&#8221;. Đọc xong câu châm ngôn ấy, tôi như người đang mộng du bỗng dưng thức giấc. Tôi quyết chí làm lại từ đầu, biến đau thương thành hành động và tôi đã vượt qua được rất nhiều khó khăn nhờ sự động viên của các bạn, nhất là T.</p>
<p>Dù rất gần gũi bên nhau nhưng giữa tôi và T. chưa từng nảy sinh tình cảm trai gái. T. có bạn trai (ông xã T. hiện giờ), còn tôi cũng có một người bạn gái (vợ của tôi hiện nay). Thậm chí có lần bạn trai T. thắc mắc, hỏi tôi là gì của T. mà sao thấy thân mật quá đáng. Tụi tôi mỗi khi nhắc đến chuyện này đều cười ngặt nghẽo. Tình cảm của tôi và T. vô tư và bền bỉ là vậy.</p>
<p>Dòng đời êm ả trôi. T. lập gia đình, tôi đi Mỹ. T. sinh được một cô công chúa thật dễ thương, giống mẹ y như đúc, còn tôi cũng có một cậu con trai bụ bẫm, thông minh và giống vợ tôi y chang.</p>
<p>Bỗng dưng sóng dậy, mưa giông. T. viết trong mail kể cho tôi nghe những ngày vừa qua là những ngày đau buồn nhất trong đời cô ấy. T. bị bệnh nan y, di căn đến các bộ phận trong cơ thể và phải kiên cường lắm, T. mới dần hồi phục và viết được e-mail báo tin cho tôi biết. Dẫu biết bệnh tật, tử sinh là chuyện mà phàm là con người thì không ai tránh khỏi, vậy mà tôi cứ thắc mắc tại sao người mang căn bệnh hiểm nghèo đó là bạn thân của tôi, tại sao lại là T.?</p>
<p>Một tuần trước đây, T. gọi điện cho tôi trong lúc tôi bận công việc. T. để lại lời nhắn: &#8220;H. hả, T. nè. Có gì T. gọi lại sau nhé&#8221;. Tôi nghe tiếng T. nên lập tức gọi lại và cả hai nói chuyện rất lâu sau đó. Đêm đó tôi rất vui vì tôi cảm nhận được sự hồi phục của T. thông qua suy nghĩ, niềm tin và giọng nói rất mạch lạc, trong trẻo. Tôi nói với T. là phải ráng mau mạnh giỏi để giữa năm sau tôi về thăm. T. nghe tôi nói năm sau về VN thì vui lắm, hứa là sẽ thật khỏe để đợi tôi về.</p>
<p>Vậy mà mới hôm qua tôi gọi về cho T., mẹ T. bảo T. giờ yếu lắm, không nghe được điện thoại. Tôi như người đang bay từ trên cao rơi tọt xuống đất, chới với, mất phương hướng. Tôi chỉ biết hỏi thăm về tình hình sức khỏe của T. và an ủi mẹ T. đôi ba câu rồi xin phép cúp máy. Lặng yên trong suy nghĩ, tôi cảm thấy mình quá ích kỷ và giả tạo. Tôi luôn miệng nói T. là người bạn tri kỷ, bạn thân thiết nhất của tôi, vậy mà khi bạn tôi đang trong cơn sinh tử, tôi lại chẳng thể làm gì. Tôi có thể bỏ ngang kỳ thi cử, để con lại cho vợ trông nom rồi nhảy lên máy bay về thăm T. Vậy sao tôi không làm? Hay là tôi tiếc? Hay là tôi sợ? Tôi hèn? Mà tôi tiếc gì, sợ gì kia chứ? Tôi có đáng là tôi nữa hay không?</p>
<p>Tôi không biết nói sao để an ủi mình, tôi chỉ biết rằng chỉ có viết ra đây những hàng chữ này, nói với T. rằng T. là người bạn thân nhất trong đời tôi, kiếp này cũng vậy mà kiếp sau cũng vậy.</p>
<p>T. có trách H. không?</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dauthoigian.com/?feed=rss2&#038;p=1089</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

